GẶP Dr. GK – Người đặt nền móng cho Viên thuốc Tâm linh (Spiritual Tablets)

Trong chuyến đi đến Hội nghị Khoa học Tâm thức Toàn cầu GCSS 9th, ngoài việc được tiếp xúc, trải nghiệm với những vị Thầy cả thế giới biết đến, chúng tôi còn vô cùng may mắn và hạnh phúc được gặp Thạc sỹ – Bác sỹ Gopala Krisna (Dr. GK). Ông là người đưa ra một khái niệm vô cùng mới mẻ: Viên thuốc Tâm linh (Spiritual Tablets).

Gặp Dr. GK tại GCSS 9th
Gặp Dr. GK tại GCSS 9th

Tiến sĩ GK đã hoàn thành bằng Thạc sỹ – Bác sỹ. Để có được tấm bằng này, ông đã phải tiêu tốn rất nhiều tiền bạc của gia đình và thời gian. Tuy nhiên sau khi có bằng đó, ông lại không muốn sử dụng nó mà dung phương pháp thiền định để chữa bệnh cho mọi người.

Để nghiên cứu phương pháp chữa bệnh bằng thiền định, Dr. GK cũng sử dụng bệnh án, nhưng thay vì kê những toa thuốc thông thường, ông cho bệnh nhân thiền định, sau đó cũng xét nghiệm kết quả, nghiên cứu sự phát triển của mầm bệnh … giống phương pháp y khoa thông thường. Qua trải nghiệm chữa khỏi thành công cho gần 800 bệnh nhân nan y như ung thư, AIDS, suy thận, tiểu đường, … ông và ê kíp đồng nghiệp đã ghi lại được hơn 350 viên thuốc tâm linh. Ông đã đạt được bằng Tiến sĩ chữa bệnh tâm linh và luôn khao khát được đem những kiến thức này chia sẻ cho mọi người, đặc biệt những người nghèo vì nó hoàn toàn không tốn kém. Dr. GK là học trò của Thầy Patriji, đã thiền định theo phương pháp Anapanasati 20 năm và đã mở con mắt thứ ba.

Chúng tôi muốn dành một bài viết đặc biệt ngày hôm nay – Ngày đánh dấu con đường tâm linh của chúng tôi có them một người Thầy, người anh em tiếp sức.

Kinh Thánh có câu: “Hãy đi rồi sẽ đến, hãy gõ cửa sẽ mở!”.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện của chúng tôi, để bạn có thêm niềm tin, rằng Thượng Đế luôn lắng nghe tất cả chúng ta, chỉ cần bạn gõ … cửa sẽ mở. Chúng tôi đã gõ và cửa đã mở….

Phần 1: Gặp gỡ
Phần 2: Trải nghiệm tâm linh
Phần 3: Nghiên cứu phương pháp chữa bệnh bằng thiền định
Phần 4: Viên thuốc tâm linh
Phần 5: Một số ví dụ

PHẦN 1: GẶP GỠ

Ngày thứ ba chúng tôi ở tại Pyramid Valley, Padma thông báo đã sắp xếp được lịch gặp và trao đổi với một vị bác sỹ, người  “phát minh” ra một loại thuốc, gọi là “viên thuốc tâm linh”.  Nghe vậy, chúng tôi hồ hởi lắm vì đinh ninh rằng sẽ gặp vị bác sỹ mà hôm nay đã giới thiệu về dự án chiết xuất một loại thuốc có nhiều đặc tính linh thiêng, từ một loại thảo dược của Ấn Độ (Chẹp… loại thuốc này ông ấy bảo năm sau 2017 mới bán ra thị trường, cách mà họ tìm ra loại thảo dược này cũng ly kỳ như một câu truyện cổ tích mà nếu có thời gian tôi sẽ kể trong bài khác 😀 ).

Nói thật, dù đã trải qua ba ngày tuyệt vời, được thiền với những bậc Thầy cao siêu, được dẫn dắt du hành tới tận 22 hành tinh xa xôi, nhưng chúng tôi vẫn chưa tìm ra được câu trả lời cho những băn khoăn về trải nghiệm cỏn con của mình, như là việc chữa bệnh bằng màu sắc chúng tôi đã thực hành, hay giúp trục xuất năng lượng lạ xâm nhập để làm chủ bản thân …

Buổi tối, mặc dù đã được báo trước nhưng cả đoàn vẫn tản mát hết, chỉ còn lại một nửa. Chúng tôi được Padma dẫn tới một căn phòng nhỏ xinh xắn gặp vị bác sỹ. Ông chính là Dr. GK, và cũng chỉ là một khách tham dự GCSS 9th. Trông ông chả có vẻ gì là “nguy hiểm”, người gầy và cao, vẻ mặt gân guốc, vô cùng giản dị, hehe trông như mấy bác xe ôm nhà ta :D. Tuy nhiên, Thầy có một ánh mắt cực kỳ thông minh và sắc bén, có cảm giác như chỉ lướt qua phát là Thầy thấy hết cả lục phủ ngũ tạng của mình vậy :D.

Rất nhanh nhẹn, Dr. GK mời cả nhóm ngồi và thiền cùng trong 2 phút. Tất cả chúng tôi đều biết rằng Thầy đang scan từng đứa :D. Ơn giời là 2 phút của bác sỹ không giống hai phút của Thầy Patriji :D. Đúng 2 phút Dr. GK dừng thiền và bắt đầu chia sẻ…

PHẦN 2: TRẢI NGHIỆM TÂM LINH

Thầy GK bắt đầu nói bằng một giọng khan khan, tiếng Anh Ấn của Thầy cộng với hang loạt thuật ngữ trong ngành y so với trình độ tiếng Anh của tôi là quá khó, may có em Trâm đoàn HCM siêu cao thủ dịch cho nghe:

“Tôi đã học bằng y khoa trong 5 năm, trong thời gian đó tôi cũng bắt đầu thiền định và tới nay đã hơn 20 năm. Thời thơ ấu, tôi lớn lên trong một gia đình ở làng quê. Từ những ngày đó, tôi đã có rất nhiều trải nghiệm về tâm linh rồi. Đến một lúc thì tôi chẳng hiểu tại sao mình lại có những trải nghiệm như thế vì tôi chẳng có thầy nào giải thích cho cả. Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã có một ước nguyện là tìm ra được một loại thuốc nào đó không tốn chi phí cho mọi người.

“Một trải nghiệm tôi có khi còn nhỏ là mỗi lần trong làng có người tự tử, họ thường tự tử ở một chiếc hồ trong làng hoặc qua con đường cái xe chạy, và thường một tuần trước khi sự kiện đó xảy ra, tôi thấy nó trong giấc mơ.

“Khi còn nhỏ, buổi tối hàng ngày sau khi tan trường tôi thường trèo lên mái nhà và nằm đó. Bỗng nhiên tôi thấy minh được nhấc bổng lên trên (trong thể vía), từ đó tôi có thể thấy được hết ngôi làng, thấy con đường, thấy hồ nước,… Tôi cứ nghĩ chuyện ấy là bình thường, ai cũng thấy được như vậy hết.

“Sau đó lớn lên đi học, tôi có được bằng thạc sỹ y khoa (Msc). Nhưng trong 4 năm sau khi tốt nghiệp, tôi bắt đầu cảm thấy đây thật sự là lãng phí. Trong thời gian đó, tôi đã tìm một phương pháp khác để chữa lành thay vì dùng thuốc, đó là thiền định. Trong 15 ngày đầu tiên, tôi thấy toàn thân mình xoay lắc khi thiền theo phương pháp Anapanasati (thầy vung tay như thể đang tập võ và hít thở rất mạnh). Sau đó thì tôi bắt đầu nhìn thấy các vị thầy như Paranahamsa, Đức Jesus, Babaji,… và nhận được những lời chỉ dẫn từ họ. Là một bác sĩ, trong những tháng đầu tôi không tin vào điều đó. Một người làm khoa học thì sẽ không tin vào những điều như thế. Chúng tôi bắt đầu thiền nhóm, khoảng 9-10 bác sĩ, và chúng tôi thậm chí có thể biết được tiêu đề của bài báo sẽ xuất hiện ngày mai.

“Thời gian đó tôi bị ho rất nặng, khoảng 2-3 lần trong năm. Chỉ bằng cách thiền định khoảng 2 tiếng đến 2 tiếng rưỡi buổi sáng và tối, tôi đã khỏi trong 3 ngày mà không dùng bất kỳ loại thuốc nào, kể cả kháng sinh. Khi ấy thì mỗi lần thiền, người tôi luôn chuyển động theo những tư thế kỳ lạ (như những động tác yoga), nó giúp tôi thu được nhiều năng lượng và chữa lành. Tất cả những động tác đó tự động xảy ra khi thiền, tôi chưa hề biết đến trước đó. Tôi đã phải chịu đựng cái bệnh này 10 năm rồi. Nhưng từ đó tôi đã khỏi hoàn toàn. Những người bạn học của tôi cũng có những trải nghiệm tương tự như vậy.  Chúng tôi thậm chí còn biết trước đề thi của ngày mai khi thiền định.”

Nghe đến đây cả nhóm cười váng nhà, long dạ đứa nào chắc cũng “Ước gì mình được như anh ấy!” :D. Thầy cũng cười thoải mái, rồi Thầy kể tiếp:

“Vậy là tôi không học nữa mà chỉ thiền. Trong khoảng 6 đến 8 tháng đó, tôi đã đọc rất nhiều sách và gặp Thầy Patriji ba lần. Thời đó thì chẳng có nhiều sách vở, chẳng có CD, chẳng có nhiều thầy, mà chỉ có Thầy Patriji và một vài người. Vậy nên mỗi lần gặp các thầy chúng tôi lại thiền với nhau để nghiên cứu. Khi ấy, tôi đã thiền 21 tiếng liên tục và đã được mở con mắt thứ ba, có trải nghiệm xuất vía và nhiều trải nghiệm khác như quay về quá khứ.

PHẦN 3: NGHIÊN CỨU PHƯƠNG PHÁP CHỮA BỆNH BẰNG THIỀN ĐỊNH

“Thời gian đó tôi đang học bằng bác sĩ, tôi cũng không biết rằng nếu bỏ học thì sẽ kiếm sống bằng gì. Lúc đó là năm 1996, tôi tốt nghiệp và trở về làng. Trong hai năm làm luận án sau đại học, mỗi tuần tôi dạy thiền 1 buổi mỗi tuần, trong hai tiếng, và cũng mời Thầy Patriji về dạy thiền ở làng. Rồi tôi có bằng sau đại học về gây mê và được nhận làm tiến sỹ. Tuy nhiên trong thời gian đó tôi có những giấc mơ vô cùng lạ lùng, những giấc mơ chỉ dẫn cho tôi về cách chữa những căn bệnh, và tôi phải đứng giữa việc lựa chọn tiếp tục học hay đi theo giấc mơ của mình. Và tôi đã quyết định từ bỏ việc học hành để tiếp tục nghiên cứu, tư vấn chữa bệnh theo những giấc mơ của mình thông qua thiền định.

“Ba năm tiếp theo, tôi đã làm việc với nhiều bác sỹ khác nhau, một năm làm với bác sỹ đa khoa, một năm làm việc với bác sỹ phẫu thuật thần kinh và 6 năm với bác sỹ nhi khoa, một năm thực hành bác sỹ tại chính làng mình. Trong suốt những năm đó, cứ nửa ngày tôi chữa bệnh, nửa ngày dạy thiền định. Tôi phát hiện ra rằng giấc mơ của mỗi người đều mang những thông điệp giúp người đó chữa lành bệnh.

“Sau đó tôi đến làm việc tại một trại lớn ở đảo Amanda (tên địa danh này nghe không thủng lắm 😀 ), ở đây con mắt thứ ba của tôi hoàn toàn phát triển. Tôi có thể quay về quá khứ và biết một số tiền kiếp của mình. Khi ấy tôi trở về Ấn Độ và thành lập trung tâm chữa bệnh bằng thiền định của mình, trong đó có tám phòng, có phòng chữa bệnh, phòng thiền hội trường, phòng thiền nhóm, phòng bệnh nan y, phòng đọc sách, hai phòng tư vấn và phòng thiền động theo nhạc. Thầy Patriji đã đến khánh thành trung tâm này. Khi bệnh nhân đến, chúng tôi sẽ đưa ra phác đồ điều trị theo hướng tâm linh của người đó, hoặc theo cách chữa bệnh thông thường. Cứ như vậy trong một năm rưỡi, chúng tôi đã thành lập được 7 trung tâm chữa bệnh bằng thiền định, chữa cho 1200 bệnh nhân, trong đó 650 bệnh nhân đã được hoàn toàn chữa lành gồm bệnh huyết áp cao, suyễn, tiểu đường, … Khi ấy, tôi mới hoàn toàn tự tin rằng, đây đúng là phương pháp có thể chữa lành bệnh. Mọi người bắt đầu nhìn nhận như thể đây là phép màu, và những bệnh nhân nan y như AIDS, ung thư, suy thận nặng,…  được đưa tới.

“Vậy nên tôi đã mở một bệnh viện gồm 5 tầng. Tầng cao nhất tôi đặt 10 giường cho các bệnh nhân nan y và chuyên để chữa bằng thiền. Mỗi giường có một chiếc kim tự tháp, phục vụ đồ ăn chay và có người tư vấn tâm linh. Bốn tầng còn lại là để khám chữa bệnh theo phương pháp thông thường. Và lúc ấy thường thì tôi kiếm tiền từ bốn tầng dưới để nuôi tầng trên cùng 😀

PHẦN 4: VIÊN THUỐC TÂM LINH

Nói đến đây, tất cả chúng tôi lại cùng cười váng lên. Ai cũng hiểu sự vật lộn trong cuộc sống luôn đan xen với sự vật lộn để phát triển trên con đường tâm linh. Rồi Dr. kể tiếp:

“Cứ thế tôi vận hành nó trong hai năm rưỡi, chữa cho khoảng 270 bệnh nhân. Tất cả những bệnh nhân này đều là bệnh nan y và 90 trường hợp thành công. Khi ấy tôi bắt đầu có hiểu biết về việc phẫu thuật thể vía để chữa những ca gần như sắp chết, tôi cũng học được từ việc chữa trị cho những ca này là cách thiền như thế nào, tư vấn tâm linh thế nào.  Tôi có thể kiếm được 80.000 Rupi mỗi tháng từ bệnh viện này. Tuy nhiên tôi vẫn cảm thấy có gì đó không được thỏa mãn nên tôi đóng cửa nó.

“Từ năm 2008, tôi bắt đầu mở các trung tâm thiền định, trong 3 năm đã có 120 trung tâm khắp Ấn Độ. Tôi gọi đó là Trung tâm hỗ trợ thiền định (Meditation Help Center). Thời gian đầu, Ram chính là người đã phụ trách việc điều hành cho 10 trung tâm của tôi lúc đó.

Và 6 năm trước tôi đến Mumbai, ở lại 2 năm, Calcuta 2 năm và về đây (Ấn Độ) 2 năm, công việc chính tôi làm là mở rộng thiền định khắp nơi. Cũng thời gian này tôi chuyển sang khái niệm “Viên thuốc tâm linh”. Mỗi “Viên thuốc tâm linh” là một cách thức trị bệnh khác nhau, ví dụ 7 luân xa sẽ có 7 “viên thuốc” khác nhau, 7 cơ thể của chúng ta lại có 7 “viên thuốc” khác, … Đến nay đã có 350 viên thuốc tâm linh ra đời.

Comments

comments